Khoan hãy bàn đến chuyện "văn mình vợ người", của mình rồi thì mình rẻ rúng, tôi nghĩ, một trong những lý do chính làm giai chúng ta thấy chán vợ là dạo này ngoài đường vui quá mà ở nhà buồn quá. Nếu ở nhà cái tủ lạnh và máy tính mà không cách xa nhau đến thế, chắc chúng ta quên béng mất chuyện đi lại, chân sẽ teo đi chẳng mấy mà giống chân bọn thổ phỉ. Ra đường cứ thấy ràn rạt những gái xanh gái đỏ, vào quán thấy bao nhiêu gái đang ngồi mộng mị đợi chờ. Ra đường chúng ta ăn mặc đàng hoàng, trông nào biết là chẳng còn tân, về nhà vợ tống cho một bộ pi-gia-ma bố nó chê không mặc, ta thấy đời ta thế là tan.
Hình như ngày xưa có một bài thơ ngộ nghĩnh kể về một cậu bé và một cô bé, khi còn nhỏ suốt ngày bàn đến chuyện "thêu bằng tia nắng ban mai" hay "sang châu Phi chơi cho khoái", cuối cùng họ:
Nên vợ nên chồng Với nhau sáng chưa chiều tối Họ toàn nói chuyện tiền nong
Vợ chúng ta sao suốt ngày kêu than chúng ta kiếm tiền không đủ, hay nhẹ nhàng hơn thì kể chuyện thằng chồng con X con Y một tháng kiếm ra bao nhiêu vé. Ta chạnh lòng thấy mình đúng là loài vô dụng chẳng bằng người, đâm ra cau có cáu kỉnh, về đến nhà như về lại mặt trận, mà ngoài kia thì bia bọt vui vẻ réo gọi. Ta vẫn về ăn cơm với vợ ta, nhìn bộ mặt hầm hầm như nồi cơm xới dở của mụ mà chán. Chẳng biết tâm sự cùng ai những mơ mộng ngày xưa, văn thơ nhạc hoạ vợ ta coi như đồ bỏ vì chẳng ra cơm ra gạo, chỉ tổ tốn bia cho những ông bạn mắc bệnh giống chồng ngồi nói chuyện dời non lấp biển. Đôi khi ta đang cao hứng chê bai này nọ, nhìn cặp môi bĩu ra và cái lườm nghiêng đổ chai bia của vợ, ta chợt tỉnh giấc mộng ban ngày và hiểu câu nói mà vợ ta giữ ý không nói ra trước mặt bạn bè "Nói thì giỏi lắm, nhìn lại anh xem đã lo cho vợ con cái gì". Chả ai hiểu ta kém cỏi thế nào bằng vợ ta, từ trên thiên giới ta bị vứt xuống mặt đất cái ình. Thế là chán.
Ngồi cạnh một cô bạn mới, cô bạn không biết ta hèn kém ra sao, vẫn nghe những lời khoe môi múa mép của ta mà tin tưởng ta là một nhân tài chưa được khai quật. Sự ngây thơ của nàng đem lại cho ta một chút tự tin, ta thấy mình trẻ lại như ngày xưa, ta vẫn còn có thể làm được nhiều việc lắm. Ta nói nhiều hơn, thấy vui hơn, đời tươi hơn. Thế là thích.
Một ngày, ta len lén trốn vợ ra nơi hò hẹn. Ta dốc hết cả tâm sự bấy nay, những tâm sự mà thường khó khăn lắm ta mới bắt đầu nước chảy mây trôi cạnh tai vợ, dứt một đoạn quay ra mới thấy nàng đang ngáy khò khò. Cô bạn của ta tràn đầy thông cảm, chuyện của người khác dễ thông cảm hơn chuyện của mình, ta thấy vợ ta sao mà vô tình. Ta bắt đầu nghĩ vẩn vơ... Sao số kiếp ta lại đen đủi chừng này... Nếu ta bắt đầu lại, có lẽ cũng còn chưa muộn lắm...
Có hai người ở một bộ tộc da đỏ trong rừng sâu một lần rủ nhau đến chơi chỗ người văn minh.
Người da đỏ, nhờ có cơ địa trời phú, vốn là loại người hay đánh rắm nhất thế giới. Lúc đang ngồi ở trong một cái quán đông người, bỗng họ buồn đánh rắm quá. Thấy nhạc đang bật ầm ĩ váng cả tai, nên họ yên trí lớn cứ thế nổ thoải mái, không quên nổ những phát to vào đúng những nhịp trống cái.
Nổ thoải mái xong, trong lòng đang tột cùng khoan khoái, họ mới chợt nhớ ra mình đang nghe iPod.
Chúng ta, ấy, tớ, ấy kia... có ai không từng đánh rắm không?
Không, không, và không! Tuyệt đối chẳng có ai, không có ai không đánh rắm cả! Làm gì có ai không đánh rắm?!!
Vì Ông Trời đã sinh ra chúng ta là giống hoành tráng biết đánh rắm.
Còn chưa biết nói, chúng ta đã đánh rắm rất thành thạo rồi! Thậm chí khi đó, rắm, một cách xứng đáng hoàn toàn có thể coi là một phương tiện giao tiếp!
Thế thì sao chúng ta lại cười hai người da đỏ?
Cười, về bản chất, không phải vì chuyện người biết đánh rắm, mà vì hai người này đã đánh rắm không đúng chỗ.
Chỉ có thế thôi. Và cũng chỉ hoàn toàn là vô tình!
Nếu nhận thức được ngay từ đầu là nhạc đang bật ầm ĩ váng cả tai là nhạc iPod, thì họ đã không yên trí lớn cứ thế nổ thoải mái, không quên nổ những phát to vào đúng những nhịp trống cái.
Còn nổ nín nhịn, nổ kìm nén, âm thầm nổ, nổ vào bô, nổ trong chăn, thì ai chả có lúc nổ?
Vậy thì, hence, cho nên, therefore, bởi thế, thus, so, chúng ta không nhất thiết, hoàn toàn không nhất thiết phải, nâng tầm tư tưởng lên thành những cái gì gì kiểu như:
Họa hổ họa bì nan họa cốt. Người đánh rắm là người không tốt!
November 11, 2010 - Hà Nội một ngày mùa thu nắng hanh Big Bang With Silencer (Đang ngồi họp, viết vội)
Ta còn em tiếng trống tan trường Áo thanh thiên điệp màu liễu rủ. Đôi guốc cao mài mòn đại lộ, Một ngả nào lưu dấu gót tài hoa . Còn em mãi mãi dáng kiêu sa Lặng lẽ theo em về phố...
...
Ta còn em cánh cửa sắt Lâu ngày không mở. Nhà ai? Qua đó. Bâng khuâng nhớ tuổi học trò Còn em giàn thiên lý chết khô,
Cỏ mọc hoang trong vườn nắng,
Còn em tiếng ghi-ta Bập bùng Tự sự Châm lửa điếu thuốc cuối cùng Xập xòa Kỷ niệm...
Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn, Chín mươi ngày qua chứa chan tình thương. Ngày mai xa cách hai đứa hai nơi, Phút gần gũi nhau mất rồi, Tạ từ là hết người ơi!
Tiếng ve nức nở buồn hơn tiếng lòng, Biết ai còn nhớ đến ân tình không? Đường xưa in bóng hai đứa nay đâu? Những chiều hẹn nhau lúc đầu, Giờ như nước trôi qua cầu.
Giã biệt bạn lòng ơi! Thôi nay xa cách rồi. Kỷ niệm mình xin nhớ mãi. Buồn riêng một mình ai chờ mong từng đêm gối chiếc, Mối u hoài này ai có hay?
Nếu ai đã từng nhặt hoa thấy buồn, Cảm thông được nỗi vắng xa người thương. Màu hoa phượng thắm như máu con tim, Mỗi lần hè sang kỷ niệm, Người xưa biết đâu mà tìm?
Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng Em chở mùa hè của tôi đi đâu? Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười tám Thuở chẳng ai hay thầm lặng - mối tình đầu.
Mối tình đầu của tôi có gì? Chỉ một cơn mưa bay ngoài cửa lớp Là áo người trắng cả giấc ngủ mê Là bài thơ cứ còn hoài trong cặp Giữa giờ chơi mang đến lại... mang về.
Mối tình đầu của tôi là anh chàng tội nghiệp Mùa hạ leo cổng trường khắc nỗi nhớ vào cây Người con gái mùa sau biết có còn gặp lại Ngày khai trường áo lụa gió thu bay...
Mối tình đầu của tôi có gì ? Chỉ một cây đàn nhỏ Rất vu vơ nhờ bài hát nói giùm Ai cũng cũng hiểu - chỉ một người không hiểu Nên có một gã khờ ngọng nghịu mãi... thành câm.
Những chiếc giỏ xe trưa nay chở đầy hoa phượng Em hái mùa hè trên cây Chở kỷ niệm về nhà Em chở mùa hè đi qua còn tôi đứng lại Nhớ ngẩn người tà áo lụa nào xa.
"Thương cho Thị Nở thời nay Kiếm không đủ rượu làm say Chí Phèo"
Hai câu ca dao nửa mùa chua chát trên đây chỉ là một trong hàng trăm câu mai mỉa của Xuân Sách, nhưng nó có lẽ chỉ thích hợp với thời kỳ trước của cái gọi là công cuộc đổi mới. Mười năm trở lại đây, những biến chuyển của nền kinh tế đã làm cho rượu không còn là vấn đề đối với các Thị Nở thời nay, thế nhưng vấn đề tiềm tàng bây giờ là kiếm đâu ra cho được một chàng Chí Phèo hiện đại, khả dĩ tương xứng với các nàng.
Tôi thường hay la cà tại các tửu quán, nhưng nếu như mười năm trước, khách hàng thường xuyên của chúng chỉ là các chàng hoạ sĩ, văn sĩ, nhạc sĩ, ca sĩ (tóm lại gọi là sĩ tử) chân chính và giả hiệu, thì ngày nay càng ngày tôi càng hay gặp những nàng Thị Nở hiện đại ngồi mơ màng bên chén rượu (thường là các loại rượu ngọt) và mơ màng hơn nhả ra thở vào các loại Kent trắng Mal trắng Salem cũng trắng nốt. Các nàng không có những bà cô hủ lậu. Các nàng buồn. Các nàng đang đi rình Chí Phèo uống rượu. Và thời gian cứ thế trôi đi...
Nét phiền muộn của các nàng đều rất chung. Đàn ông xứ ta vốn không hiếm, nhưng Chí Phèo đâu phải ra đầu đường nào cũng tìm thấy được. Các Thị Nở vốn không thể sống mà thiếu các thần tượng (các câu lạc bộ fans phải tới 70-80% là phụ nữ), nhưng nền văn học Việt nam không đủ sức đàn ông để kiếm cho các nàng một người khả dĩ được thờ phụng. Thế là người mẫu lý tưởng của các nàng bao giờ cũng có mác ngoại. Thời kỳ 60 là Paven Coshagin và Ruồi trâu, thập kỷ cuối 70 chứng kiến sự lên ngôi của Rochester, còn những năm 90 các nàng xoay ra cha Raft hay "Người lữ hành kỳ dị". Và thời gian cứ thế trôi đi...
Chính vì chẳng kiếm được một mẫu Chí Phèo khả dĩ trong số đàn ông nước Nam, khi mô tả hình mẫu con người lý tưởng của mình, các Thị Nở thường đưa ra những tiêu thức rất chung và rất giống nhau: thông minh, đẹp trai, có đôi mắt buồn và tâm hồn độ lượng. Hỡi ôi, tìm kiếm những người có đủ những thứ đó còn khó hơn tìm ra sao chổi Levi, nên khi "vấp đời thường nhật", không chỉ chiếc "thuyền tình" của các Thị Nở chìm nghỉm mà còn kéo theo những thiên đường tình ái màu mè của các nàng xuống biển. Và thời gian cứ thế trôi đi...
Các nàng càng ngày càng kiếm ra nhiều tiền hơn. Các nàng càng ngày càng trở nên khó tính hơn. Nói như Phan Triều Hải, những nơi chốn thân thuộc ngày xưa càng ngày càng có vẻ lắm bụi hơn, nhiều ruồi hơn. Các nàng không bằng lòng với vườn chuối của Chí nữa, các nàng ưa đến những nơi quí-s-tộc, những tụ điểm của nam thanh nữ tú Hà nội để ngồi mơ màng chờ đợi Chí Phèo hiện đại xuất hiện. Và thời gian cứ thế trôi đi...
Câu cửa miệng của các nàng ngày nay là "Bận lắm bận lắm, nó giao cho tao nhiều việc quá, bận lắm bận lắm, cả văn phòng nó chỉ tin mỗi tao,bận lắm bận lắm, văn phòng mà rời tay tao ra là hỏng". Các nàng tự hào về việc các nàng không nấu nổi một bát cháo hành, làm như biết nấu cháo là một cái gì tội lỗi lắm, quê lắm, không xứng là thị Nở thời nay. Chí Phèo mà có say rượu, thôi cứ xách bát ra nhà mụ Tuých cho xong.
Và thời gian cứ thế trôi đi... Bỗng nhiên các nàng sực tỉnh. Bỗng nhiên các nàng cuống. Những người đàn ông đẹp trai giầu có tốt bụng thì hiếm, những lớp Thị Nở mới thì nhiều, các nàng đành nghiến răng đón đại một anh về. Nhưng ôi sao mà chán!
Các nàng lại buồn. Các nàng lại ra quán rượu, các nàng nhất quyết không nghĩ về cái lò gạch xa xôi. Các nàng lại đợi.
Anh giồng cả thảy hai giàn Mướp. Tháng chạp, hoa non nở cánh vàng. Lũ Bướm láng giềng đang khát nhụy, Mách cùng gió sớm, rủ rê sang.
Nước Việt Nam xanh muôn vàn cây lá khác nhau. Cây nào cũng đẹp, cây nào cũng quý, nhưng thân thuộc nhất vẫn là cây Mướp. Mướp Quảng Ninh, Mướp Lạng Sơn, Mướp ngút ngàn Đồ Sơn, Hải Phòng, Sài Gòn, Hà Nội, giàn Mướp thân mật lớp 10H tôi... đâu đâu cũng có Mướp thân thương làm bạn.
Mướp, cà dái dê, dưa chuột, bí, bầu mấy chục loại khác nhau, nhưng cùng là quả to treo lủng lẳng. Vào đâu Mướp cũng sống, ở đâu Mướp cũng xanh tốt. Dáng Mướp chảy thõng mộc mạc, mầu mướp mai mái nhũn nhặn. Khi mướp mới thành quả nhú ra, cứng cáp, dẻo dai, vững chắc. Mướp trông thanh cao, giản dị, chí khí như người.
Nhà thơ có lần ca ngợi:
Bóng Mướp treo mát rượi
Bóng Mướp lủng lẳng giàn to, giàn bé, âu yếm khắp làng, bản, xóm, thôn. Mướp thấp thoáng dưới những mái chùa cổ kính. Bên giàn mướp lủng lẳng, ta gìn giữ một nền văn hóa lâu đời. Dưới bóng tre xanh, đã từ lâu đời, người dân Việt Nam dựng nhà, dựng cửa, vỡ ruộng, khai hoang, tối về ăn Mướp. Mướp ăn ở với người, đời đời, kiếp kiếp. Mướp, bí, bầu giúp người trăm công nghìn việc khác nhau. Mướp quen thuộc với bàn tay của người nông dân.
Cánh đồng ta sòn sòn năm - lứa Mướp với người vất vả quanh năm
Mướp với người như thế đã mấy nghìn năm. Một thế kỷ "văn minh" "khai hóa" của thực dân cũng không làm được Su Su thay Mướp.
Mướp khăng khít với đời sống hàng ngày. Mướp còn là nguồn vui duy nhất của người nông dân. Các chàng tá điền còn có đồ chơi gì nữa, ngoài mấy quả mướp?
Tuổi già lấy Mướp làm vui. Nhìn thấy giàn Mướp treo lủng lẳng là khoan khoái. Nhớ lại mùa trước, nghĩ đến những mùa sau, hay mơ mộng một ngày mai biết đâu sẽ khác...
Người xưa có câu: "Mướp càng già, càng lủng lẳng." Mướp là bất khuất!
Người xưa còn có câu: "Dụng nhân như dụng Mướp."
Người xưa còn có câu nữa: "Mướp già xơ mọc."
Mướp xơ không ăn được nữa, thì dùng để rửa bát.
Cây Mướp Việt Nam! Cây Mướp mai mái, nhũn nhặn, ngay thẳng, thủy chung, can đảm. Cây Mướp mang những đức tính của một loài thực vật quý. Mướp 10H tôi.
Những đám mây nhòm vào cửa sổ lớp học Giờ học như dài vô tận Nghe thấy cả tiếng ngòi bút sột soạt trên giấy Và những dòng chữ cứ thế nằm lên trang vở học trò
Điều đó sẽ không bao giờ còn lặp lại...
Hôm trước Tuấn C, Cường Gái, và Tân Gù, cả ba đứa sánh vai nhau - ba người đồng chí, vào rủ tớ đi đú đởn với các bạn, tớ bảo tớ không đi đâu, Cường Gái bèn sỗ sàng: "Sao lại không đi?", khiến tớ vô cùng ấp úng... Theo chỉ đạo của Tuấn C, hôm nay tớ mở cái bi-nóc này để làm chỗ cả lớp online chung, 10H có gì lên đây bi bô có lẽ sẽ tiện và vui.
Hơn nữa, (và không phải là không quan trọng), bi bô ở trên bi-nóc nó cũng có phần đỡ ấp úng hơn, - nhất là đối với những người đàn ông rụt rè và vẫn còn trong trắng như tớ.
Thực ra chuyện tớ ấp úng không dám đi chơi với Tuấn C, Cường Gái, và Tân Gù nó có một chút lý do sâu xa.
Hồi trước tớ là một trong những đứa phải xa lớp sớm nhất, và chắc một phần tại thế nên có nhiều thứ, nhất là hình ảnh các bạn gái ở lớp, nó khắc vào tâm trí của tớ mạnh hơn một chút so với nhiều bạn khác. Tớ vẫn còn nhớ cặp mắt búp bê của Mai Anh, nhớ vẻ dịu dàng lấm lét của Phương Hoa, nhớ những sợi tóc mai quăn và bước đi gấp gáp của Mai Hoa, nhớ dáng vẻ hiên ngang như Sơn Thụ của Tuấn Hiền, nhớ cái quần lụa đen của Nguyễn Hằng, nhớ đôi mắt to và đen và ướt rười rượi của Vũ Hằng, nhớ mái tóc ngắn và cái dáng co ro hơi gù gù của Thạch Hâm, nhớ gương mặt giống mặt thầy Thanh Ta-lét của Hương Lan, nhớ cái cằm của Ly (thậm chí có lần vào thăm lăng, nhìn thấy Lê-nin, tớ còn tần ngần nhớ Ly)...
Nhớ dai, cho nên đến lần tụ họp gần như đông đủ cuối cùng mà tớ tham gia, là lần cưới Việt Híp ở Tây Hồ, thì tớ hơi bị bàng hoàng.
Dĩ nhiên rồi, một người đàn ông rụt rè và vẫn còn trong trắng như tớ, làm sao có thể không bàng hoàng được, khi mà từ mắt búp bê, dáng bất khuất Sơn Thụ, cho đến cằm Lê-nin... ở vào thời khắc đau thương ấy của lịch sử, trước mắt tớ, đều đã trở nên nhăn nheo, phèo, và mướp?!!
Tớ chưa lấy vợ lần nào, chưa quen chịu khổ, nên tuyệt đối chưa tự tin đến mức nghĩ là hiện tại mình đã chuẩn bị đầy đủ một tinh thần quả cảm để có thể anh dũng đối diện với cú sốc nhăn nheo, phèo, và mướp lần này.
Cho nên tớ đã ấp úng trước mặt Cường Gái.
Hồi đấy trời mưa, Vũ Hằng mặc cái áo sơ mi trắng ngà ngà có kẻ ca rô màu rêu nhạt lấm tấm, cái quần xanh công nhân sẫm là li xắn lên quá đầu gối, đi đôi dép nhựa màu da cam sặc sỡ đến trường, Tân Gù nhìn thấy hai bắp chân bạn trắng quá, không nhịn được bị chảy cả máu cam, kể từ đó âm thầm tơ tưởng. Sơn Thụ, Tuấn B, Tuấn C, Cường Gái, Hải Cả Dớ, Dũng Dần đồng loạt nằm mơ thấy Thạch Hâm ngoáy mũi, nên nỗi Hải Cả Dớ nhịn không được phải hôn trộm vào má Thạch Hâm ở giữa lớp, Tuấn B than: "Nó đã làm nhục cả chúng ta", rồi uất ức rơi từ trên cây dừa xuống. Hùng Mèo, Hưng Lợn, Lai Rừng, sau thêm cả Việt Híp, cùng yêu Ly, nhưng đều vừa dát vừa cao thượng, mặc dù binh tình lúc ấy thì có dát hay không dát, cao thượng hay không cao thượng, thì cũng thế thôi, vì trong trái tim Ly chỉ có mỗi một Hùng Gà Tây. Vũ Hằng làm Vinh Thố đột quỵ rồi bỏ đấy té, còn tớ gần như đã đứt từng khúc ruột phải đứng nhìn Ly dịu dàng và hăm hở làm hô hấp nhân tạo để cứu mạng cho y...
Ai bảo không hay?
Cây bưởi sau vườn nếu đã một lần ngan ngát hương đưa, thì mọi người đều biết nó là cây bưởi chứ không phải cây quất.
Đôi bạn ngày xưa nếu đã một lần học chung một lớp, thì mọi người đều biết chúng nó là bạn cùng lớp...
Ps: ... cho dù giờ đây chúng có nhăn nheo, phèo, và mướp.