Chán vợ!

Tại sao giai chúng ta chán vợ?

Khoan hãy bàn đến chuyện "văn mình vợ người", của mình rồi thì mình rẻ rúng, tôi nghĩ, một trong những lý do chính làm giai chúng ta thấy chán vợ là dạo này ngoài đường vui quá mà ở nhà buồn quá. Nếu ở nhà cái tủ lạnh và máy tính mà không cách xa nhau đến thế, chắc chúng ta quên béng mất chuyện đi lại, chân sẽ teo đi chẳng mấy mà giống chân bọn thổ phỉ. Ra đường cứ thấy ràn rạt những gái xanh gái đỏ, vào quán thấy bao nhiêu gái đang ngồi mộng mị đợi chờ. Ra đường chúng ta ăn mặc đàng hoàng, trông nào biết là chẳng còn tân, về nhà vợ tống cho một bộ pi-gia-ma bố nó chê không mặc, ta thấy đời ta thế là tan.

Hình như ngày xưa có một bài thơ ngộ nghĩnh kể về một cậu bé và một cô bé, khi còn nhỏ suốt ngày bàn đến chuyện "thêu bằng tia nắng ban mai" hay "sang châu Phi chơi cho khoái", cuối cùng họ:

Nên vợ nên chồng
Với nhau sáng chưa chiều tối
Họ toàn nói chuyện tiền nong

Vợ chúng ta sao suốt ngày kêu than chúng ta kiếm tiền không đủ, hay nhẹ nhàng hơn thì kể chuyện thằng chồng con X con Y một tháng kiếm ra bao nhiêu vé. Ta chạnh lòng thấy mình đúng là loài vô dụng chẳng bằng người, đâm ra cau có cáu kỉnh, về đến nhà như về lại mặt trận, mà ngoài kia thì bia bọt vui vẻ réo gọi. Ta vẫn về ăn cơm với vợ ta, nhìn bộ mặt hầm hầm như nồi cơm xới dở của mụ mà chán. Chẳng biết tâm sự cùng ai những mơ mộng ngày xưa, văn thơ nhạc hoạ vợ ta coi như đồ bỏ vì chẳng ra cơm ra gạo, chỉ tổ tốn bia cho những ông bạn mắc bệnh giống chồng ngồi nói chuyện dời non lấp biển. Đôi khi ta đang cao hứng chê bai này nọ, nhìn cặp môi bĩu ra và cái lườm nghiêng đổ chai bia của vợ, ta chợt tỉnh giấc mộng ban ngày và hiểu câu nói mà vợ ta giữ ý không nói ra trước mặt bạn bè "Nói thì giỏi lắm, nhìn lại anh xem đã lo cho vợ con cái gì". Chả ai hiểu ta kém cỏi thế nào bằng vợ ta, từ trên thiên giới ta bị vứt xuống mặt đất cái ình. Thế là chán.

Ngồi cạnh một cô bạn mới, cô bạn không biết ta hèn kém ra sao, vẫn nghe những lời khoe môi múa mép của ta mà tin tưởng ta là một nhân tài chưa được khai quật. Sự ngây thơ của nàng đem lại cho ta một chút tự tin, ta thấy mình trẻ lại như ngày xưa, ta vẫn còn có thể làm được nhiều việc lắm. Ta nói nhiều hơn, thấy vui hơn, đời tươi hơn. Thế là thích.

Một ngày, ta len lén trốn vợ ra nơi hò hẹn. Ta dốc hết cả tâm sự bấy nay, những tâm sự mà thường khó khăn lắm ta mới bắt đầu nước chảy mây trôi cạnh tai vợ, dứt một đoạn quay ra mới thấy nàng đang ngáy khò khò. Cô bạn của ta tràn đầy thông cảm, chuyện của người khác dễ thông cảm hơn chuyện của mình, ta thấy vợ ta sao mà vô tình. Ta bắt đầu nghĩ vẩn vơ... Sao số kiếp ta lại đen đủi chừng này... Nếu ta bắt đầu lại, có lẽ cũng còn chưa muộn lắm...

Đã có 2 nỗi niềm tâm tư,

Anonymous bi bô...

Bỏ chồng
Vậy là chuỗi ngày sống chung buồn tẻ đã kết thúc. Chị có thể hướng về phía trước với bao dự định mình tưởng tượng ra khi không còn có chồng.

Hai mẹ con không dám về bà ngoại bởi bà là người phản đối kịch liệt nhất việc ly hôn. Chị và cô con gái 4 tuổi đành thuê trọ. Về mặt kinh tế, việc đó cũng không gây khó khăn gì.


Sắp xếp nhà cửa qua loa, người chị đã mệt lử. Thoáng trong suy nghĩ, chị hình dung ra bố của con chị - người đàn ông khỏe mạnh, chăm chỉ, giỏi giang việc nhà. Những việc như thế này chẳng mấy khi chị phải mó tay.

Ban đầu chị yêu anh cũng bởi tính thật thà chăm chỉ. Vốn tính chỉ huy nên chị rất mừng vì chồng biết nghe lời. Chị vẫn khoe với bạn bè vì lấy được chồng đảm đang chu toàn việc nhà, chăm chỉ làm mọi việc để chị yên tâm công tác. Làm việc cho công ty nước ngoài nên chị rất bận rộn. Ngày nào cũng 8h tối mới về, chị chỉ phải tắm rửa, ăn cơm, chơi với con một lúc rồi đi ngủ.



Nhưng chính sự chăm chỉ, hiền lành đến nhu nhược của chồng dần dần khiến chị coi thường. Chị sinh cáu bẳn, so sánh chồng với những người đàn ông khác. Bạn bè chị ai cũng có chồng, nhưng chồng họ còn mải kiếm tiền cho vợ con, chứ đâu như chồng chị. Lương ba cọc ba đồng, lúc nào cũng săm săm về nhà chợ búa cơm nước.



Gánh nặng tài chính gia đình đặt lên vai chị. Biết vậy anh càng yêu, càng chiều, và càng làm cho chị thêm coi thường, khó chịu với anh.



Từ ngày lên trợ lý tổng giám đốc, chị bận rộn hơn, đẹp hơn. Bao anh giám đốc, trưởng phòng của công ty và đối tác để mắt tán tỉnh chị. Chị không để ý đến thái độ của chồng. Nhiều lần anh buồn, anh giận, nhưng rồi chính anh lại phải làm lành trước.



Cuộc sống cứ buồn tẻ trôi đi để lại khoảng cách lớn giữa vợ chồng. Một ngày Chủ nhật, chị nằng nặc đòi ly hôn…



Sáng đầu tiên ngủ dậy không chồng, chị giúp việc lại chưa lên, chị quáng quàng vệ sinh cá nhân cho con rồi chở nó đến trường. Chị không quên mua tạm cho con nắm xôi để ăn đến lớp. Chị ý thức được nỗi vất vả và tự động viên mình phải cố gắng hơn nữa để vẫn sống tốt mà không cần chồng.



Đầu tuần đi làm, chị vẫn xinh đẹp nhưng trông mệt mỏi hơn. Về nhà lại thêm bao nhiêu là việc. Con gái cứ quấn lấy mẹ đòi nghe truyện mới đi ngủ. Hóa ra hằng ngày bố vẫn đọc truyện cho nó. Bữa cơm chị giúp việc nấu không hợp khẩu vị khiến chị thấy khó nuốt...



Từ ngày bỏ chồng, cuộc sống tự do chẳng giống những gì chị tưởng tượng. Mọi người bàn tán xì xào sau lưng chị. Người thương cảm thì bảo hồng nhan bạc phận, kẻ ác mồm nói chị ngu, sướng không biết mà hưởng.



Dần dần những người trong công ty cũng biết chuyện. Một số bạn bè đồng nghiệp thân tỏ ra ái ngại cho chị, đa phần chẳng quan tâm. Nhưng điều rõ rệt nhất là thái độ của những kẻ hám sắc vẫn thường tán tỉnh chị. Họ suồng sã hơn. Có kẻ trơ trẽn còn đề cập thẳng “chuyện ấy” với chị. Nhưng chị thừa thông minh để hiểu rằng giờ đây chị chỉ là bông hoa đẹp bên lề đường, bất cứ loài ong bướm nào cũng muốn ghé qua. Họ đều có vợ đẹp con khôn ở nhà, đời nào bỏ vợ bỏ con để đến với chị.



Chị cảm nhận sâu sắc hơn cảnh thiếu người đàn ông đầu gối tay ấp mỗi khi đêm về. Thường thường, sau một ngày làm việc bận rộn, không còn vướng bận gì, chị chìm vào giấc ngủ rất nhanh. Giờ chị trằn trọc. Cái cảm giác thiếu thốn đàn ông của người phụ nữ đã có chồng, chỉ những người ở hoàn cảnh như chị mới thấu hiểu. Hình ảnh của anh hiện về trong tâm trí chị mỗi ngày một rõ. Hơn bao giờ hết, chị muốn có anh biết nhường nào.


Một chiều thứ Bảy chị phóng xe trên đường, vô định. Xe dừng chị mới định hình mình đang đứng trước quán café quen thuộc anh chị vẫn lui tới lúc yêu nhau. Chị đắn đo mãi mới quyết định bước vào, mong tìm lại cảm giác ấm áp ngày xưa để bù đắp khoảng thời gian cô đơn chống chếnh. Chị hoàn toàn bất ngờ thấy hình dáng quen thuộc của anh ngồi đó. Khuôn mặt hốc hác, râu ria rậm rạp không buồn cạo. Anh vừa hút thuốc vừa thả ánh mắt buồn lơ đãng về phía xa. Lòng chị quặn lại. Chị không ngăn được giọt nước mắt chảy dài trên gò má. Chưa quá muộn để chị quay về, phải không?

Anonymous bi bô...

Vậy là chuỗi ngày sống chung buồn tẻ đã kết thúc. Chị có thể hướng về phía trước với bao dự định mình tưởng tượng ra khi không còn có chồng.

Hai mẹ con không dám về bà ngoại bởi bà là người phản đối kịch liệt nhất việc ly hôn. Chị và cô con gái 4 tuổi đành thuê trọ. Về mặt kinh tế, việc đó cũng không gây khó khăn gì.


Sắp xếp nhà cửa qua loa, người chị đã mệt lử. Thoáng trong suy nghĩ, chị hình dung ra bố của con chị - người đàn ông khỏe mạnh, chăm chỉ, giỏi giang việc nhà. Những việc như thế này chẳng mấy khi chị phải mó tay.

Ban đầu chị yêu anh cũng bởi tính thật thà chăm chỉ. Vốn tính chỉ huy nên chị rất mừng vì chồng biết nghe lời. Chị vẫn khoe với bạn bè vì lấy được chồng đảm đang chu toàn việc nhà, chăm chỉ làm mọi việc để chị yên tâm công tác. Làm việc cho công ty nước ngoài nên chị rất bận rộn. Ngày nào cũng 8h tối mới về, chị chỉ phải tắm rửa, ăn cơm, chơi với con một lúc rồi đi ngủ.



Nhưng chính sự chăm chỉ, hiền lành đến nhu nhược của chồng dần dần khiến chị coi thường. Chị sinh cáu bẳn, so sánh chồng với những người đàn ông khác. Bạn bè chị ai cũng có chồng, nhưng chồng họ còn mải kiếm tiền cho vợ con, chứ đâu như chồng chị. Lương ba cọc ba đồng, lúc nào cũng săm săm về nhà chợ búa cơm nước.



Gánh nặng tài chính gia đình đặt lên vai chị. Biết vậy anh càng yêu, càng chiều, và càng làm cho chị thêm coi thường, khó chịu với anh.



Từ ngày lên trợ lý tổng giám đốc, chị bận rộn hơn, đẹp hơn. Bao anh giám đốc, trưởng phòng của công ty và đối tác để mắt tán tỉnh chị. Chị không để ý đến thái độ của chồng. Nhiều lần anh buồn, anh giận, nhưng rồi chính anh lại phải làm lành trước.



Cuộc sống cứ buồn tẻ trôi đi để lại khoảng cách lớn giữa vợ chồng. Một ngày Chủ nhật, chị nằng nặc đòi ly hôn…



Sáng đầu tiên ngủ dậy không chồng, chị giúp việc lại chưa lên, chị quáng quàng vệ sinh cá nhân cho con rồi chở nó đến trường. Chị không quên mua tạm cho con nắm xôi để ăn đến lớp. Chị ý thức được nỗi vất vả và tự động viên mình phải cố gắng hơn nữa để vẫn sống tốt mà không cần chồng.



Đầu tuần đi làm, chị vẫn xinh đẹp nhưng trông mệt mỏi hơn. Về nhà lại thêm bao nhiêu là việc. Con gái cứ quấn lấy mẹ đòi nghe truyện mới đi ngủ. Hóa ra hằng ngày bố vẫn đọc truyện cho nó. Bữa cơm chị giúp việc nấu không hợp khẩu vị khiến chị thấy khó nuốt...



Từ ngày bỏ chồng, cuộc sống tự do chẳng giống những gì chị tưởng tượng. Mọi người bàn tán xì xào sau lưng chị. Người thương cảm thì bảo hồng nhan bạc phận, kẻ ác mồm nói chị ngu, sướng không biết mà hưởng.



Dần dần những người trong công ty cũng biết chuyện. Một số bạn bè đồng nghiệp thân tỏ ra ái ngại cho chị, đa phần chẳng quan tâm. Nhưng điều rõ rệt nhất là thái độ của những kẻ hám sắc vẫn thường tán tỉnh chị. Họ suồng sã hơn. Có kẻ trơ trẽn còn đề cập thẳng “chuyện ấy” với chị. Nhưng chị thừa thông minh để hiểu rằng giờ đây chị chỉ là bông hoa đẹp bên lề đường, bất cứ loài ong bướm nào cũng muốn ghé qua. Họ đều có vợ đẹp con khôn ở nhà, đời nào bỏ vợ bỏ con để đến với chị.



Chị cảm nhận sâu sắc hơn cảnh thiếu người đàn ông đầu gối tay ấp mỗi khi đêm về. Thường thường, sau một ngày làm việc bận rộn, không còn vướng bận gì, chị chìm vào giấc ngủ rất nhanh. Giờ chị trằn trọc. Cái cảm giác thiếu thốn đàn ông của người phụ nữ đã có chồng, chỉ những người ở hoàn cảnh như chị mới thấu hiểu. Hình ảnh của anh hiện về trong tâm trí chị mỗi ngày một rõ. Hơn bao giờ hết, chị muốn có anh biết nhường nào.


Một chiều thứ Bảy chị phóng xe trên đường, vô định. Xe dừng chị mới định hình mình đang đứng trước quán café quen thuộc anh chị vẫn lui tới lúc yêu nhau. Chị đắn đo mãi mới quyết định bước vào, mong tìm lại cảm giác ấm áp ngày xưa để bù đắp khoảng thời gian cô đơn chống chếnh. Chị hoàn toàn bất ngờ thấy hình dáng quen thuộc của anh ngồi đó. Khuôn mặt hốc hác, râu ria rậm rạp không buồn cạo. Anh vừa hút thuốc vừa thả ánh mắt buồn lơ đãng về phía xa. Lòng chị quặn lại. Chị không ngăn được giọt nước mắt chảy dài trên gò má. Chưa quá muộn để chị quay về, phải không?

Giơ tay bi bô phát biểu hùng tráng...