Nỗi buồn hoa phượng



Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn,
Chín mươi ngày qua chứa chan tình thương.
Ngày mai xa cách hai đứa hai nơi,
Phút gần gũi nhau mất rồi,
Tạ từ là hết người ơi!

Tiếng ve nức nở buồn hơn tiếng lòng,
Biết ai còn nhớ đến ân tình không?
Đường xưa in bóng hai đứa nay đâu?
Những chiều hẹn nhau lúc đầu,
Giờ như nước trôi qua cầu.

Giã biệt bạn lòng ơi!
Thôi nay xa cách rồi.
Kỷ niệm mình xin nhớ mãi.
Buồn riêng một mình ai chờ mong từng đêm gối chiếc,
Mối u hoài này ai có hay?

Nếu ai đã từng nhặt hoa thấy buồn,
Cảm thông được nỗi vắng xa người thương.
Màu hoa phượng thắm như máu con tim,
Mỗi lần hè sang kỷ niệm,
Người xưa biết đâu mà tìm?

Đã có 4 nỗi niềm tâm tư,

Ngượng quá bi bô...

Ai đó ngày xưa viết lưu bút cho mình, không biết bây giờ còn nhớ hay quên?

xxx thân.
Năm học qua mau quá phải không em? (*)
Anh vẫn nhớ mới ngày nào anh bước chân vào lớp 10h với những lời mở đầu của một giờ học, thế mà giờ đây lại viết lời tạm biệt, chia tay.
Không thể nào quên được khuôn mặt em thật ngây thơ, thật thánh thiện, như cô tiên, rất học trò đã từng chăm chú ngắm nhìn anh trong những giờ họp lớp mà anh phải chủ trì.
Chúc em đạt được những ước mơ trọn vẹn với đời.

Anh zzz



(*) "em" hẳn hoi đấy =))

Anonymous bi bô...

Hi hi hi... Buồn cười wá!!!

Đụng hàng! Mà nghi sản xuất hàng loạt!

Đây đây hàng về Lưu bút một người viết cho tớ!

PS: Người ơi? !!!

Unknown bi bô...

Hí hí... liệu có cần phải đóng blog lại không, bác em?! :^D

Unknown bi bô...

Phóng to và nghi vấn??? LƯU BÚT sến rời rạc.

Giơ tay bi bô phát biểu hùng tráng...